13 Comments

  1. thủy nguyễn
    September 23, 2019 @ 7:39 pm

    cảm ơn anh rất nhiều ạ!

    Reply

  2. Minh
    September 23, 2019 @ 10:56 pm

    Gần đây, dường như cuộc sống của em đang bế tắc dần anh ạ. Em đang là sinh viên đại hoc năm 2.
    Em không rõ tại sao nữa. Chỉ cách đây vài tháng thôi, cuộc sống của em thật là thoải mái, em học được cách từ bỏ Facebook, không còn tốn thời gian đọc báo mạng mà chỉ nghe tin tức khoảng 30 phút thời sự. Em học được cách đọc sách, chỉ tháng 7, 8 thôi, em đọc rất nhiều cuốn sách hay ho, xem được những video thú vị của 2 anh chị. Em học được cách sắp xếp phòng riêng 1 cách đơn giản, vứt bỏ đi những thứ thừa thãi không cần thiết. Em học cách đi bộ 40p vào 3-4 ngày trong tuần.
    Nhưng gần đây, khi học kỳ chính lại bắt đầu, em được học “chuyên ngành” sau 1 năm dài vật lộn với 3 kỳ “đại cương”, em cứ nghĩ cuộc đời sẽ bước sang trang mới. Sự thật là không, em thấy rất mông lung khi thật là nhiều bạn giỏi đang có những cơ hội vùng vẫy ở nước ngoài, những cuộc thi mà đến điều kiện tối thiểu còn khá xa xỉ đối với em, hay ngay ở trong lớp, có những bạn đã rất là giỏi rồi. Em có theo dõi những kênh công nghệ, tech vlog, nhưng càng theo dõi, em lại càng thấy mình muốn có những thứ như họ, những thứ xa xỉ nhưng hữu dụng, em lại băn khoăn về mong muốn của mình.
    Nhiều lúc đầu óc em có cảm giác ức chế và buông xuôi tất cả, không đi học, ở nhà và chẳng làm gì hết. Những thứ ấy có “độc hại” đối với em không? Em cần phải làm gì? Khi viết ra những dòng này em cũng đang rất rối.

    Reply

  3. mạnh hùng
    September 23, 2019 @ 11:08 pm

    tuyệt mời lắm anh những lúc thấy mệt mỏi đọc blog của a thấy cuộc sống này thật đáng sống

    Reply

  4. Candy
    September 24, 2019 @ 7:49 am

    Xin chao a ban than, cam on a vi nhung bai viet trai long tuoi tre. em hien tai 22t va cung dang o xu nguoi ta di hoc. Cam giac chong chenh va ap luc cung nhieu lam. Doc nhung bai viet cua a cam thay minh nhu duoc an ui va dong vien tinh than rat nhieu. Va dieu e thich nhat o nhung bai viet cua a la anh co su tinh te khi nam bat nhung cam xuc va suy nghi cua tuoi tre. Cam on anh rat nhieu. Hi vong anh ban than cua c Giang luon luon hanh phuc va viet duoc nhieu content nhu the nay nhe! Have a good day!

    Reply

  5. Hoàng
    September 24, 2019 @ 2:09 pm

    Mình nhận thấy vấn đề của bạn ở chỗ việc bạn không thể đạt đc những điều bạn muốn và không bằng những người xung quanh đã làm cho bạn buồn và cảm thấy chán nản. Thực sự thì mình cũng chưa bao giờ trải qua việc này nhưng nếu được thì mình có thể cho bạn một lời khuyên nhỏ: bạn hãy chia những mục đích của bạn ra thành từng mục đích nhỏ hơn và cố gắng để đạt được từng cái nhỏ đó. Đừng chăm chăm nhìn vào một khối thành quả khổng lồ ở trước mặt và cảm thấy buồn vì bạn không thể nắm lấy khối thành quả đó vì nó quá lớn. Hãy chia nhỏ nó ra và bắt đầu từng việc nhỏ một. Bạn sẽ thấy bớt áp lực đi và có thêm động lực để làm những thứ tiếp. Any cảm ơn anh bạn thân và các bạn :))

    Reply

  6. Mai Nguyen
    September 24, 2019 @ 5:40 pm

    Như anh đã nói định nghĩa về hạnh phúc của mỗi người là khác nhau. ở mỗi hoàn cảnh khác nhau, thời điểm khác nhau thì người ta lại có những định nghĩa về hạnh phúc khác nhau. em chẳng còn nhớ quá khứ “định nghĩa về hạnh phúc” trong em là thế nào, em cũng không biết tương lai sau này định nghĩa đó có thay đổi không. Hiện tại, em chỉ muốn sống và sống xứng đáng. tiền bạc chỉ là phương tiện giúp chúng ta tồn tại hay là cách gián tiếp để có đc hạnh phúc. Hạnh phúc phải chăng là ngày ngày đập vào mắt mình là căn phòng quen thuộc, là người mình yêu thương, là một bầu không khí trong lành? cảm ơn bài viết của anh ạ 😀

    Reply

  7. TN
    September 24, 2019 @ 8:04 pm

    Hay quá anh 🙂

    Reply

  8. Linh
    September 24, 2019 @ 9:34 pm

    Chuẩn luôn này:))

    Reply

  9. Nguyên Cody
    September 25, 2019 @ 12:01 am

    Hạnh phúc của mình là khi trải qua nhiều khó khăn, mình nhận thấy vấn đề của mình nằm ở đâu, mình thiếu sót chổ nào, và mình muốn trở thành người như thế nào trong tương lai. Mình đã sống vật vờ khi cố đu theo người này một chút, đu theo người khác một chút mà không chú tâm đến việc khẳng định giá trị của bản thân. Thật may mắn và hạnh phúc khi biết rõ ràng những điều mình muốn ở tuổi 26 này…có lẽ chưa quá muộn. À thêm, gần đây mình có thêm một mối quan tâm mới – Hoàng. Hoàng chỉ lướt qua có vài giây trên màn hình mà vẫn khiến mình vui. Tuy điều này nhỏ nhặt nhưng mình thấy vui và hạnh phúc thật đấy.

    Reply

  10. Uyên
    September 25, 2019 @ 1:22 pm

    mình cũng giống như bạn, cũng tập đọc sách mỗi ngày, tập thể dục 10p mỗi ngày, dọn dẹp bớt đồ đạc trong nhà, hiện tại mình học xong năm 2 và đã tốt nghiệp, giờ mình cũng quẩn quanh trong nhà, chẳng làm gì hết, mình cũng không hiểu sao nữa. mỗi lần nghĩ tới những điều tiếp theo, rằng mình sẽ làm gì, what’s next, mình bối rối, cũng như bạn…

    Reply

  11. Phạm Trần Thuý An
    September 25, 2019 @ 7:41 pm

    Em đang học lớp 11, nếu em nói về hạnh phúc thì chắc hiện tại em còn nhỏ lắm, nhưng em thấy hạnh phúc đơn giản chỉ là em có thể làm việc gì đó mới và vui hay nghe một câu chuyện cười là em thấy rất hạnh phúc ở thời gian đó, dù em còn rất nhiều tasks và assignments vùi em mỗi ngày nhưng chắc hiện tại với em vậy là đủ

    Reply

  12. Hoàng Nam Nguyễn Văn
    September 30, 2019 @ 4:15 pm

    Thật sự thì em vẫn chưa tìm thấy được thứ gì ở phía cuối con đường, nhưng em biết em phải làm gì để đến được đó anh à. Nhớ cách đây một năm, em bị khủng hoảng nặng rồi dẫn đến tình trạng trầm cảm ( vì nhiều nguyên nhân lắm anh ), lúc đấy không hiểu sao một ngày Youtube đề xuất em 1 video của chị Giang ( cái 50 facts thì phải), xong từ đó em cứ nối đuôi rồi coi hết tất cả videos lúc nào không hay, em cũng dần bình phục rồi bước trở lại, em lục lại tâm trí rồi đi theo những con đường để đến được với ước mơ lớn nhất của em hồi nhỏ, đó là thợ làm bánh, một ước mơ xa vời vì nhà em cấm con trai nấu ăn anh à, cơ mà giờ kĩ năng nấu ăn của em cũng vững rồi, em sẽ đi học làm bánh khi mà em đã ổn định về công việc. Còn bây giờ em theo một niềm vui nho nhỏ khác là chụp hình, em cũng học từ anh Thịnh rất nhiều đó anh. Phải nói là nhờ anh và chị Giang, em như bước qua một trang mới vậy, em cũng muốn một ngày nào đó em có thể gặp trực tiếp hai anh chị, bắt tay 2 người và nói cám ơn trực tiếp luôn cơ.

    Với em, những bức ảnh ghi lại quá trình của em từ lúc đó đến giờ, và em hạnh phúc với hiện tại vì điều đó.

    Em cám ơn hai anh chị rất nhiều.

    Reply

  13. DAVID
    October 4, 2019 @ 8:21 pm

    Lần đầu tiên tôi được biết đến hạnh phúc là lúc tôi bắt đầu sang Mỹ. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình không khá giả nhưng cũng không quá nghèo. Cơm đủ ăn, áo đủ mặc, nhưng chỉ khi đến năm 16 tuổi tôi mới bắt đầu biết được hạnh phúc là gì. Sau khi kết thúc năm lớp 11 ở THPT ở Vietnam, tôi đã quyết định đi du học sang Mỹ. Nghe có vẻ như tôi đã có một cuộc sống hạnh phúc, nhưng không! 16 năm ở Vietnam tôi phải chịu đựng áp lực từ gia đình, nhất là từ ba mẹ tôi. Ba mẹ tôi là người “phong kiến”, họ luôn bắt tôi làm theo ý họ, chỉ cần làm điều gì mà họ cho là “sai” hay khiến họ không hài lòng là tự khắc bị chửi và bị đánh. 16 năm ở Vietnam, tôi chẳng có lấy thời gian để đi chơi với bạn bè, tất cả những gì tôi làm chỉ xoay quanh việc đi học, ăn, ngủ, đi học thêm. Lúc nhỏ thì ba ép tôi phải đi tập bơi cho dù trời có mưa hay bão. Ông ấy ép tôi tập tới mức bị viêm xoan nhưng ông ấy chẳng thèm quan tâm. Mẹ tôi thì suốt ngày hùa theo, bà bảo tôi hãy nghe lời ông ấy để mọi chuyện yên lành. Họ còn bắt tôi học tối mặt tối mũi, chỉ cần bị điểm thấp là chắc chắn bị chửi và bị lôi đi học thêm môn đó. Họ ép tôi phải vào đại học cho bằng được vì họ luôn nói muốn tôi được như người ta. Cái ngày định mệnh đến là lúc tôi quyết định sang Mỹ. Tôi đã không biết rằng quyết định sang Mỹ lại là quyết định đã thay đổi cuộc đời tôi. Ở nơi đất khách quê người cách Vietnam hàng nghìn mile tôi lại cảm nhận được một thứ gì đó rất lạ, sự tự do. Lần đầu tiên trong đời tôi được khám phá chính bản thân mình. Lần đầu tiên trong đời tôi được làm những điều tôi muốn mà không cần để ý tới ba mẹ tôi. Lần đầu tiên trong đời tôi được ôm. Lần đầu tiên trong đời tôi tìm được nơi tôi thuộc về. Lần đầu tiên trong đời tôi tìm được người con gái mà tôi luôn cho rằng sẽ không tồn tại (người Mỹ, không phải châu Á). Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy hạnh phúc. Đối với nhiều người, việc mua được chiếc điện thoại thế hệ mới đắc tiền, sở hữu những đồ trang sức đắc tiền khiến họ cảm thấy hạnh phúc. Nhưng đối với tôi, tự do, được là chính mình, không là con rối của bất kì ai đáng giá hơn bất kì thứ vật chất nào trên đời. Tôi đã sớm loại bỏ được ham muốn sở hữu vật chất. Giờ đây, việc sở hữu một chiếc đồng hồ vài chục ngàn đô hay một chiếc xe BMW đối với tôi chẳng là gì bởi vì chúng chẳng đáng giá bằng từng giây từng phút tôi được sống ở đất nước tự do này. Giờ đây, tôi đã tìm được sự tự do. Một công việc ổn định ở Mỹ, có một ngôi nhà nhỏ và một gia đình hạnh phúc. Đây chính là thứ hạnh phúc mà tôi mưu cầu và đang theo đuổi. Hạnh phúc không phải là thứ muốn có là có, nó là thứ chúng ta phải đi tìm và theo đuổi. Nhưng điều cơ bản nhất để cảm nhận được hạnh phúc là bạn phải biết hài lòng với những gì bạn đang có vì nếu không làm được điều đó, bạn sẽ chẳng biết được hạnh phúc là gì để mà theo đuổi.

    Reply

Bình Luận

%d bloggers like this: