22 Comments

  1. Aris
    July 2, 2019 @ 6:59 pm

    Chông chênh tuổi 17! Cứ nghĩ tháng 7 này là mùa hè cuối cùng trong năm cấp 3 em lại thấy vừa sợ sợ vừa lo lắng lại hơi buồn buồn. Có lẽ năm sau là 1 năm chiến đấu kịch liệt, cố gắng không ngừng nghỉ để quyết định cuộc đời sau này. Chông chênh khi chưa biết chính mình thích gì, chưa định hướng được ngành học, em cũng thấy hơi áp lực sau kì thi ĐH vừa rồi, sợ mình sau này không vượt qua được. Cảm ơn ABT!

    Reply

  2. Julie
    July 2, 2019 @ 8:54 pm

    Thực sự mỗi lần đọc blog của anh chị đều cảm giác được an ủi, thấy ngưỡng mộ vì những gì anh chị đã nỗ lực có được. Với em, 22 tuổi – tuổi bắt đầu ra trường và đi làm, có thể e may mắn khi tìm được 1 công việc đúng với định hướng, nhưng đôi khi lại là cảm giác chán nản, mỗi ngày 8 tiếng ở công ty, tối về lên mạng, đôi khi gặp 1 vài người bạn thân thời đại học nhưng dần dần cảm giác vì có quá nhiều chuyện để nói nên lại không biết bắt đầu từ đâu 🙁 Không biết khi nào mình mới có thể trưởng thành, không biết khi nào mình sẽ gặp được người mình đợi suốt quãng thời gian qua, không biết khi nào mình được là chính mình, được thoải mái như khi bên cạnh người thân quen mà không phải là sự ngại ngùng khi tiếp xúc với người lạ, không biết khi nào mình có thể tiết kiệm được tiền, đủ làm bố mẹ tin tưởng, để tận hưởng những chuyến du lịch đúng nghĩa… Và 1 điều thật tệ hại khi e suy nghĩ rất nhiều về những thứ k vui nhưng lại chẳng hành động nhiều như những gì mình suy nghĩ…

    Reply

  3. Bomsakalaka
    July 2, 2019 @ 9:17 pm

    Cảm ơn anh vì đã chia sẻ những câu chuyện của mình, nó thực sự giúp đỡ em rất nhiều. Rất mong chờ những bài blog tiếp theo của anh được ra lò !!!

    Reply

  4. Huong Giang
    July 2, 2019 @ 9:44 pm

    Chông chênh tuổi 19 khi quyết định ra sống tự lập sau năm đầu ĐH ở nhà người thân. Đã đoán được sẽ rất khó khăn nhưng đến lúc đối mặt với nó mới thấy đáng sợ, đúng là cái giá của sự trưởng thành không hề rẻ. Bắt đầu với công việc part time tại tiệm pizza với số lương không đủ sinh hoạt và việc học ngày càng cần nhiều thời gian, em không biết quyết định này của mình có thật sự đúng đắn hay không nhưng sẽ cố gắng đến cùng vì sẽ không đủ thời gian cho bất cứ sự hối hận nào nữa. Cố gắng rồi mọi thứ sẽ ổn! Wink wink ABT😊
    Later better than never

    Reply

  5. Đông Phong
    July 2, 2019 @ 9:52 pm

    Cảm ơn Anh bạn thân và những dòng thật sự gần gũi và từng trải này. Đọc và cảm thấy mình đang chông chênh, nhưng rồi SẼ ỔN CẢ THÔI. Cảm ơn và chúc hai bạn luôn thành công trên con đường của mình ❤️

    Reply

  6. Huang Zhu
    July 2, 2019 @ 10:59 pm

    Anh Trị biết không, em ít khi yêu mến người nào đó quá mức. Nhưng mà em thực sự bị thu hút bởi anh chị. Ban đầu em coi vlog của chị Giang và dần dần hiểu về chị ấy và tình cảm của hai anh chị. Sau này anh bắt đầu tạo kênh youtube và gần đây viết blog thế này em rất vui. Vì không những có chị Giang làm động lực cho tụi em mà có cả anh nữa. Đúng như câu nói gần gũi mà anh mở đầu các clip ‘xin chào, lại là anh bạn thân của các bạn đây’. Chính là cảm giác như những người thân với nhau, gần gũi và không có khoảng cách. Mỗi tuần được đọc, xem các sản phẩm anh chị làm ra đó là một niềm vui với tụi em. Cố lên nhé vì HBT luôn ngồi ở đây và chờ đợi anh chị!

    Reply

  7. Van Nguyen
    July 2, 2019 @ 11:16 pm

    Em cảm ơn anh vì câu nói ‘ Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.’ Từ khi đi du học cũng là lúc e bắt đầu đặt rất câu hỏi cho bản thân mình. Cảm giác chông chênh, tự hỏi sau này mình sẽ như thế nào, có hạnh phúc với cs không, rồi lại nghĩ về cs ở Việt Nam có gia đình và bạn bè. Câu ‘ Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi’ em vẫn luôn tự an ủi bản thân nhưng khi đọc bài của a thì câu nói đó thật sự boost tinh thần e lên rất nhiều. Ngộ a nhỉ, vẫn là một câu mình tự động viên mình hằng ngày nhưng từ một ng khác khẳng định lại một lần nữa thì lại có sức mạnh hơn nhiều. Em cảm ơn a!

    Reply

  8. Peacetran5518
    July 3, 2019 @ 12:01 am

    Thật ra e là ng muốn tiết kiệm nhiều hơn cho cuộc sống của mình. E cx đã nhiều lần đi học tối về muộn và phải đi bộ về nhà gần 2 cây vì xe buýt gần nhà e đều ko chạy. E thật sự mong muốn mình có thật nhiều trải nghiệm giống như anh chị đã từng có….

    Reply

  9. Minh Anh
    July 3, 2019 @ 12:05 am

    Cảm ơn anh và những chia sẻ của anh. Hôm nay là một ngày khó chịu với em và em đã thức đến giờ này trong lo lắng. Nhưng sau khi đọc bài viết này em đã cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều. Anh hãy tiếp tục viết và chia sẻ nhé. Chúc anh ngày càng thành công và hạnh phúc ạ!

    Reply

  10. Hồng Ngọc Nguyễn
    July 3, 2019 @ 12:47 am

    Cảm ơn anh đã chạm tới cảm xúc của 1 đứa vừa bước vào tuổi 25. “Chông chênh” là tâm trạng chính xác nhất của em ngay tại thời điểm này. Khởi nghiệp với 1 shop thời trang từ năm 22, đã có những sự phát triển nhất định nhưng lại đi chậm thời thế để rồi khủng hoảng trên bờ vực phá sản, nợ tiền bạc, nợ thanh xuân nhiều trải nghiệm sống khác. Hiện tại em lo lắng vô cùng khi không biết xin việc vào đâu, khi kinh nghiệm của em chỉ là start up thất bại, nhà tuyển dụng sẽ nghĩ gì về 1 người thất bại sẽ cống hiến được gì cho công ty của họ khi bản thân còn chưa tự mình đứng lên được hả anh. Có lẽ cũng 25 rồi nên em chỉ thích đọc, thích nghe những chia sẻ như thế này. Cảm ơn anh nếu có đọc được những dòng này, đã truyền cảm hứng và động lực cho em. Rồi mọi thứ sẽ ổn thôi…

    Reply

    • tri
      July 3, 2019 @ 10:31 am

      Hi Hồng Ngọc,
      Bản thân anh cũng đã ở trong môi trường startup công nghệ được 2 năm và đã thất bại chổng vó. Nhưng tất cả founder mà anh từng gặp đều đồng ý với anh rằng khi khởi nghiệp thất bại, ngoài việc mất tiền bạc thì founders là những người được lợi nhất, vì những gì họ học được. Chỉ tiếc cho những người đi cùng và tin tưởng mình phải rời bỏ đi tìm công việc mới mà thôi. Thất bại là chuyện rất bình thường Ngọc ạ. Anh tin khi em đã cứng cáp hơn, những gì em học được sau khi thất bại hôm nay sẽ cho em một thành quả khác, ở một lúc khác. 😉

      Reply

  11. T.T
    July 3, 2019 @ 5:31 am

    Cảm ơn ABT về 1 bài post hữu ích. Em bh đang 27t vừa tốt nghiệp đh, hệ cử nhân thôi, và cũng đag chênh vênh với việc “ra trường r thì mình làm gì?”. Trong quá trình đi học thì cũng chỉ làm những việc part time job để phụ cái này cái kia mà mục đích lúc đó của e chỉ là để kiếm thêm tí tiền để chi tiêu thoải mái hơn, và r e có khoảng thời gian quên mất là mình còn phải học và trau dồi thêm kinh nghiệm ở cái ngành nghề chính của mình, để r đến khi ra trường trên CV hầu như chả có tí kinh nghiệm nào liên quan đến cái ngành mình học cả. 1 ngày bắt đầu bằng việc rải đơn xin việc ở bất cứ đâu đăg tuyển mà e thấy phù hợp, r ngày hôm sau lại nhận đc chừng đấy mail từ chối. Trong 1 lúc nào đấy, e đã kiểu nghĩ rằng “ what did I do with my life“ mà bh như tất cả mọi thứ đều chênh vênh thế này. Nhưng như a nói “ rồi mọi chuyện sẽ ổn” thôi nhỉ. E vẫn sẽ cố gắng đếnnnnn cùng!!!! Cảm ơn ABT 1 lần nữa vì đã kéo mood của e lên lại, để có động lực tiếp tục nộp đơn xin việc 😀
    À gửi lời hỏi thăm c Giang ạ. E chưa ngưỡng mộ ai như chị í đâu ạ 🥰

    Reply

  12. Johnson Van
    July 3, 2019 @ 12:16 pm

    Mình cũng đang trải qua những cảm xúc như vậy, không biết mình đang muốn gì, làm gì. Cái tuổi 17 tuy là không quá trưởng thành cũng không đủ trải đời nhưng, qua những câu chuyện mà mình quan sát được mình, có thể cảm nhận sự mất mát, buồn khổ… Có lẽ là khá kì cục nếu một thằng con trai tuổi bẻ bãy sừng trâu nói năng sến súa. Nhưng biết sao được, cảm xúc nó là thế. Vào một ngày mưa tầm tã, mình cảm thấy chông chênh.

    Reply

  13. Ling
    July 3, 2019 @ 1:04 pm

    Đọc những lời này mình cứ tưởng như mình đang đọc những gì mình suy nghĩ mà được viết ra vậy. Và có cảm giác buồn trong lòng, sóng mũi cay cay. Còn rất trẻ nhưng thật sự mình không biết những gì mình đang học, những gì mình đang làm vì mục đích gì? Để làm gì? Nhưng vẫn phải tiếp tục, vẫn học, vẫn làm, vẫn cày nhưng không ngừng suy nghĩ “Có nên dừng lại không?”, 70% bảo là không, 30% bảo là có. Chông chênh thì mới nhận ra bản thân mình cần gì, đúng không?

    Reply

  14. Avocado
    July 3, 2019 @ 1:19 pm

    Chông chênh tuổi 23, mọi thứ chỉ vừa nói là bước từ cổng đại học ra đời khủng khiếp, đáng sợ, mọi thứ đi quá kiểm soát của bản thân, vượt xa mọi sự sắp xếp đã định. Các moos quan hệ dần dần rạn nứt, cảm thấy mọi thứ đang vùi mình trong hố đen vô tận. Đôi lúc cảm giác muốn ngủ một giấc thật dài

    Reply

  15. lilpenguine
    July 3, 2019 @ 1:30 pm

    Tuổi 20 hiện giờ của em cũng thật chông chênh, có thể đúng như chị Giang từng nói, em sợ những điều sắp xảy đến, sợ phải chịu trách nhiệm, sợ mình không đủ khả năng, cũng như sợ cố gắng sẽ không được đền đáp. Cảm ơn ABT vì bài viết này, anh cũng viết blog rồi nhể =))

    Reply

  16. Truc Bui
    July 3, 2019 @ 2:14 pm

    Cảm ơn anh vì đã chia sẻ câu chuyện của anh, hôm nay thời tiết quê e cũng se lạnh, và nhìn về tương lai e thấy chông chênh, nhưng đọc blog của anh thấy gì đó ấm áp hơn. Lúc bắt đầu học đại học thì mong mau tốt nghiệp, nhưng khi tốt nghiệp rồi thì đó mới là lúc khó khăn đến, đến lúc phải đưa ra những lựa chọn. Và có lẽ lúc này mới là lúc băn khoăn về tương lai nhìu hơn là khi còn trên ghế nhà trường. E loay hoay với những lựa chọn, xách hành lý đến rồi đi, sau đó là trở về nơi bắt đầu, nhưng ít nhất là đã hiểu bản thân hơn. Chúc anh và chị Giang sức khoẻ ak!

    Reply

  17. Zara
    July 3, 2019 @ 4:58 pm

    Cảm ơn anh vì bài viết đầy ý nghĩa. Đúng lúc e cảm thấy chông chênh thì thấy bài viết của a trên YouTube. Em đã k sai khi bấm vào đây, muốn cảm ơn anh lần nữa, cảm ơn a rất nhiều. Chông chênh là cảm giác rất khó chịu, không có việc gì vào với việc gì, mọi thứ đều rối tung hết cả. Chẳng biết sau này rồi sẽ đi về đâu. Cảm ơn anh vì đã truyền thêm cho e động lực, để bước tiếp theo thứ mình chọn, để kiên trì với nó, tin rằng mọi thứ rồi sẽ có kết quả, sẽ có hi vọng……

    Reply

  18. Hồng Ngọc Nguyễn
    July 3, 2019 @ 5:27 pm

    Cảm ơn anh đã lắng nghe và cho em lời khuyên. Em cũng tin rằng thời điểm của mỗi người là không giống nhau. Trong khi bạn bè đồng trang lứa có thể đã có những thành công nhất định thì bản thân mình lại bắt đầu lại mọi thứ. Nhưng bắt đầu lại còn hơn là không bao giờ đúng không ạ 😁. Chúc anh Trị và chị Giang luôn mạnh khoẻ và ra thật nhiều bài viết chia sẻ như thế này nữa anh nhé😊

    Reply

  19. sonson101
    July 3, 2019 @ 7:56 pm

    Cám ơn anh rất nhiều vì những bài blog cực kỳ tuyệt vời , nó đã giúp em rất nhiều trong cuộc sống của một “tân binh” đang bước dần vào đời sống của người trưởng thành , tuổi 19 , em sẽ luôn chờ và ủng hộ blog và vlog của anh và chị Giang luôn. 🥰

    Reply

  20. Phạm Trần Thạch Thảo
    July 5, 2019 @ 1:43 am

    Em rất ngưỡng mộ anh và chị Giang. Ngoài cái “chemistry” giữa anh chị ra thì mỗi người đều có những góc nhìn lạc quan, những lời khích lệ chân thành dành cho các bạn trẻ ☺️☺️
    Bài viết này của anh gợi cho em một vài hình dung về con đường tương lai 2 năm tới khi em 25 tuổi: có thể em cũng đang tất bật hoàn thành bài luận cuối khoá của chương trình thạc sĩ nào đó, ở đâu đó, giống như anh trước đây; hoặc chưa biết chừng em vẫn tiếp tục ở lại Việt Nam theo đuổi nghề làm content writer và đang giữ 1 chức vụ nào đó cao cấp hơn hiện tại 1 chút sau vài năm trải nghiệm công việc và tự trau dồi kiến thức (vì em không phải dân chuyên về Marketing hay làm Content)… Em đang đứng trước 2 lựa chọn có thể làm thay đổi cuộc sống của mình theo 2 hướng khác nhau như vậy đấy, hi vọng là “mọi chuyện rồi sẽ ổn” 😊😊
    Cảm ơn anh! Mong anh sẽ tiếp tục chia sẻ những câu chuyện thú vị khác với các độc giả ạ ^^

    Reply

  21. Khiêm
    July 7, 2019 @ 11:30 am

    Em chào ABT
    Hiện tại em cũng chông chênh khi sắp lên năm tư ở tuổi 23 (em từng dứt năm 2 ở đh cũ và thi lại đh ngay sau đó), ở một môi trường học mà em thích nhưng chưa phải nhành nhà em thích, có những người cô truyền động lực rất nhiều. Em phân vân về con đường tương lai của em nhiều lắm,
    em muốn một lần nữa học đại học ở một nước khác nhưng ở bậc bậc cử nhân hoặc
    Làm thêm hai năm sau khi tốt nghiệp rồi đi học thạc sỹ.
    Nhưng để làm được một trong hai điều trên em vẫn gặp trục trặc, đó là Không biết mình muốn làm gì, thích cái gì? Thích làm gì?
    Em không muốn công việc văn phòng, em vẫn muốn được tiếp xúc trong một môi trường học thuật hơn là trong những phòng ban có nhân sự, marketing…
    Và còn một điều nữa đó là: khả năng/ năng lực học tập cử nhân ở độ tuổi 24 có còn tràn trề như tuổi 18/19 không? Bởi khi em bắt đầu năm nhất ở tuổi 20 thì dường như em chểnh mảng rất nhiều về bài học, chỉ duy trì con điểm trung bình là 7 chứ không phải những con điểm “trong mơ” nữa rồi.

    Đã không giỏi mà còn chông chênh thì thật là khổ.

    Chào anh ABT, cám ơn anh đã đọc tới đây, nếu được thì chị Giang cũng đọc luôn nhé.

    Reply

Bình Luận

%d bloggers like this: